KHI ĐỨC GIÊSU ĐANG GIẢNG DẠY,THÌ GIỮA ĐÁM ĐÔNG CÓ MỘT NGƯỜI PHỤ NỮ LÊN TIẾNG:"PHÚC THAY NGƯỜI MẸ ĐÃ CƯU MANG VÀ CHO THẦY BÚ MỚM!" NHƯNG NGƯỜI ĐÁP LẠI:"ĐÚNG HƠN PHẢI NÓI RẰNG: PHÚC THAY KẺ LẮNG NGHE VÀ TUÂN GIỮ LỜI THIÊN CHÚA."
SUY-NIỆM: Ai cũng khác vọng hạnh phúc,nhưng hạnh phúc hệ tại gì và nó ở đâu,xa hay gần?Có người nói rằng hạnh phúc là một túp liều tranh,xung quanh có giàn hoa bao bọc,nhưng phải đứng ngoài mà nhìn,vì vào trong sẻ chẳng thấy gì cả!Đó cũng là trường hợp của người nữ thính giả hôm nay của CHÚA GIÊSU.Nghe thầy giãng,thán phục sự khôn ngoang của thầy,chị bất giác thốt lên lời khen ngợi...mẹ thầy! CHÚA GIÊSU không phản đối lời khen ngợi ấy.Nhưng người cho chị biết một điều thậm chí đúng hơn,quang trọng hơn và thực tế hơn đối với chị:" phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ lời THIÊN CHÚA".Chị đẩy hạnh phúc ra xa,chị chỉ thấy hạnh phúc của người khác.Chị không ngờ rằng hạnh phúc lớn hơn đang ở đây,lúc nầy, ngay trong tầm tay mình.
Phải chăng ta cũng thường "bỏ hình bắt bóng"như thế,khi trằn trọc với nhưng hạnh phúc ở đâu đâu bên ngoài mình,và hụt mất chính hạnh phúc,lớn hơn nhiều,đang ở trong tầm tay ta?.
CẦU -NGUYỆN: LẠY CHÚA,xin cho con biết lắng nghe Lời Ngài dạy con trong từng giây phúc đời con.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét